Gia chủ của chúng tôi là những người đã đi qua nhiều nơi trên thế giới. Gặp gỡ nhiều nền văn hóa, trải nghiệm những phong cách sống đa dạng… Nhưng khi trở về, lại không chắc đâu mới là “chất sống” thật sự mình tìm kiếm.

Anh chị đến với chúng tôi không phải một bản brief rõ ràng về phong cách, công năng mà bằng những những mảnh ghép quán cà phê cũ ở Paris, một buổi chiều ngồi nghe gió ở Santorin, mùi gỗ, tiếng bước chân trên sàn gạch bông nhà bà ngoại, … Những điều tưởng chừng như không liên quan đến kiến trúc.

Chúng tôi không vội chốt phong cách hay dựng phối cảnh. Chúng tôi lắng nghe. Kể cả những điều gia chủ chưa thể gọi tên rõ ràng. Và khâu lại thành một tổ ấm.

Một chút phóng khoáng của khí chất Đông Dương, một chút ấm áp kiểu Địa Trung Hải, và những lớp ký ức Việt được cài cắm tinh tế, nhẹ nhàng.
Ngôi nhà không đúng gu với số đông, nhưng lại đúng với người cần một nơi thật đúng – đúng người, đúng cách sống, đúng tinh thần.












