Cặp vợ chồng 30 tuổi, sau 10 năm miệt mài nơi phố thị phồn hoa, quyết định trở về quê xây căn nhà mơ ước.
Thành phố cho ta thu nhập, nhưng cũng lấy đi bữa cơm đúng nghĩa. Phố thị cho ta ánh đèn, nhưng lại che lấp đi bầu trời đầy sao. Sau một thập kỷ bon chen, gia chủ của chúng tôi nhận ra: những thứ đáng giá nhất lại chẳng mua được ở thành thị.
Thay vì dồn vốn để mua một căn hộ chật hẹp giữa thành phố, anh chị chọn trở lại Lâm Đồng nơi có gió mát, có hàng cau, hàng chuối, có không gian để con trẻ tự do chạy nhảy, được lớn lên cùng thiên nhiên.

Ngôi nhà một tầng, diện tích vừa vặn, kinh phí khoảng 2 tỷ đồng. Mang nét hiện đại độc đáo, nhưng vẫn giữ cái hồn quê: mái ngói đỏ, gạch thô mộc mạc, cửa gỗ lớn mở ra khu vườn, ánh sáng chan hòa.
Trước sân là hàng cau, sau vườn trồng thêm rau xanh, hiên nhà rộng.


Khoảnh sân lát đá, chiếc ghế gỗ dưới tán cây… buổi sáng có thể nghe chim hót, buổi chiều ngồi uống trà, chăm cây, nghe tiếng con tung tăng cười giòn. Một không gian đủ riêng tư nhưng cũng đủ gắn kết.

Ngôi nhà này không chỉ đánh dấu cho một chặng đường bền bỉ của hai vợ chồng, mà còn mở ra một hành trình mới: nơi ấy tuổi thơ con được ươm mầm, cha mẹ viết tiếp thanh xuân bằng hạnh phúc giản dị mỗi ngày.







